Thơ ca Đà Lạt, thơ khen ngợi vẻ đẹp thành phố ngàn hoa hay nhất

25 tháng 12, 2016
Tuyển chọn những bài thơ khen ngợi vẻ đẹp của Đà Lạt - thành phố ngàn hoa.
Đà Lạt thì ai cũng biết nổi tiếng bởi vẻ đẹp của rất nhiều loài hoa với khung cảnh thật trữ tình, lãng mạn dành cho những ai đang yêu cùng dắt nhau lên đó du lịch, khám phá,...

Bên dưới là những bài thơ Đà Lạt mới nhất, mời các bạn cùng xem!

HỘI HOA ĐÀ LẠT
Thơ: Thanh Tùng

Hội hoa Đà Lạt sắc tươi xinh
Đua nở màu khoe đẹp gợi tình
Lan Huệ đưa hương chào lữ khách
Hướng dương xòe cánh đón bình minh
Phố xưa náo nức kèn hòa tấu
Lối cũ xôn xao nhạc xập xình
Nhớ mãi ngày xuân ta gặp bạn
Tình người hồn đất sáng lung linh.


ĐÀ LẠT MƠ
Thơ: Sông Quê

Ta vẫn thế và cuộc đời vẫn vậy
Vẫn trên đường tung cánh chim bay
Dừng chân bước một chút lòng thanh thản
Vó ngựa trở về đồng cỏ bình an

Đà lạt ơi thơm hương cỏ tình yêu
Lãng đãng mây bay tím ngát đường chiều
Một chút nắng tung tăng lòng đang cháy
Một chút mưa bên nhau đợi tình say

Mình ngắm mưa bay Đà lạt chiều nay
Thông reo rì rào bên hồ than thở
Hoa ngát hương đang cùng em đua nở
Rạo rực hồn tôi thung lũng tình yêu !

Ảnh vườn hoa ở Đà Lạt
Ảnh vườn hoa ở Đà Lạt (internet)

THƠ TÌNH: MỘT THOÁNG HƯƠNG XƯA
Thơ: Ngọc Hồ

Đà Lạt ơi...sương rơi...chiều lộng gió
Con đường nào một thuở đã đi qua
Nay về lại...mang trong lòng...nỗi nhớ
Chút hương yêu ngày tháng đã phai nhòa.

Căn nhà nhỏ vẫn nằm ở cuối phố
Hàng thông reo vi vút gió đại ngàn
Kỉ niệm xưa tất cả vẫn còn đó
Nhưng em giờ...đã cất bước...sang ngang.

Tình xưa ơi...sao em đành...thay đổi
Quên lời thề hẹn ước mộng trăm năm
Để hôm nay hai người về hai lối
Còn riêng ta...với nỗi nhớ...lặng thầm

Đời cát bụi rồi cũng về quá khứ
Lỗi duyên nhau...nên chẳng vẹn...câu thề
Hờn trách chi thà nói lời tha thứ
Cho nhẹ lòng quên hết những đam mê.

Đà Lạt ơi hẹn em ngày gặp lại
Xin một lần được gọi tiếng cố nhân
Dẫu biết rằng không gì là mãi mãi
Bởi nhân gian còn lắm những bụi trần.

Thành phố buồn tạm biệt em lần cuối
Nhớ mãi nơi sương trắng phủ mây chiều
Nay ra đi...mang trong lòng...tiếc nuối
Một khung trời ôm ấp mộng cô liêu.


THƠ TÌNH: ĐÀ LẠT ĐÊM ĐÔNG
Thơ: Huyền Trang

Đêm đông lạnh loang hồn Đà Lạt
Gió ưu hoài xé nát lòng cay
Ôm bao nhung nhớ canh dài
Người ơi có biết những ngày đợi mong

Ôi..! Đà Lạt tình nồng xa cách
Liễu se duyên rũ cánh hoa mơ
Xuân Hương sóng gợn nên thơ
Đồi thông hai mộ nằm chờ sánh đôi

Đà Lạt nhớ tình tôi một thuở
Buổi mộng ngà hoa nở đồi sim
Giờ đây dỗi bước lặng êm
Ai xây hạnh phúc gửi niềm luyến lưu

Đà Lạt hỡi sương mù lối mộng
Để suối vàng rũ bóng hình ai
Cung đàn đã gãy ta say
Dây tơ đứt đoạn bao ngày nhớ thương.


ĐÀ LẠT NHỚ
Thơ: Huyền Trang

Đà Lạt nay về lạnh bóng ai
Tà dương khuất núi mộng canh dài
Người đi phố nhỏ say niềm đắng
Kẻ ở đường chiều đắm nỗi cay
Thung Lũng tình yêu nhòa má phấn
Thác vàng hẹn ước nhạt mi ngài
Gom từng kỉ niệm hoài nhung nhớ
Buồn nắng se tình sớm vội phai


THƠ TÌNH: ĐÀ LẠT MỘNG MƠ.!
Thơ: Hoàng Kim Vũ

Đà Lạt mùa này giá lạnh anh ơi.!
Sương mù phủ kín đồi thông thơ mộng
Tiếng vi vu trong chiều theo gió lộng
Nhạc ngựa leng keng dìu dặt nhặt thưa.

Kể anh nghe phố núi một chiều mưa
Cô thôn nữ thẫn thờ vê áo mỏng
Thung lũng tình yêu ngàn hoa đưa mộng
Để đôi mình tình tự dưới mưa bay.

Nụ hôn mềm trong hơi ấm vòng tay
Vương lòa xòa lọn tóc thề theo gió
Tình vẹn nguyên như thiên nhiên muôn thuở
Theo ta về mái ấm của tình thơ.

Lòng gởi trao ngàn hoa thắm mộng mơ
Đôi uyên ương tự tình hồ Than thở
Tiếng chuông chùa vọng vang như nhắc nhở
Câu chuyện buồn một thuở chẳng hề xưa.

Má ửng hồng mắt biếc liếc đong đưa
Em khẽ hát : Thác Cam Ly còn đó
Tình đôi ta sẽ không là dang dở
Bởi nồng nàn - da diết - Đà Lạt ơi...!!!

Cảnh đẹp hoa Đà Lạt
Cảnh đẹp hoa Đà Lạt (ảnh: internet)

THƠ TÌNH: ĐÀ LẠT HOÀNG HÔN
Thơ: Giọt Buồn Không Tên

Ta gặp nhau giữa chiều thu xứ lạnh
Đà lạt buồn cô quạnh phủ mờ sương
Hàng thông reo vi vút những con đường
Hoa khoe sắc thoảng hương trên lá cỏ

Tay trong tay dìu nhau qua lối nhỏ
Lang Biang lộng gió giữa mây trời
Trúc Lâm rền chuông vọng tiếng chơi vơi
Hồn tĩnh lặng Cam Ly ơi xao xuyến

Đi bên em giữa chiều thu hòa quyện
Hồ Xuân Hương lưu luyến bước người qua
Trong mắt em vương ngấn lệ chan hoà
Khi nghe kể xót xa tình dang dỡ

Buồn làm sao chuyện bên hồ Than Thở
Chẳng nợ duyên sao gặp gỡ mà chi
Người ra đi người héo úa xuân thì
Bên đồi vắng còn gì ngoài đôi mộ

Vai buốt lạnh hạt mưa rơi trên phố
Ly cà phê nơi quán gỗ bên đường
Giọt mưa phùng lất phất giữa màn sương
Ta chợt thấy vấn vương chiều xứ lạnh

Cà phê rơi từng giọt buồn sóng sánh
Ngồi bên nhau môi ấm nụ hôn đầu
Ta lặng thầm nhìn trong mắt em sâu
Như muốn nói mãi bên nhau em nhé

Hoàng hôn buông giữa chiều thu lặng lẽ
Đà lạt buồn quạnh quẽ phủ mờ sương.